Hiển thị các bài đăng có nhãn benhhiv-sida. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn benhhiv-sida. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 28 tháng 7, 2014

Hai người đàn ông dương tính với HIV được chữa khỏi sau khi điều trị ghép tủy

Các chuyên gia của Úc thông báo rằng "Hai người đàn ông dương tính với HIV đã không còn vi-rút sau khi được điều trị ghép tủy". Những bệnh nhân được giấu tên đã được điều trị tại bệnh viện St Vincent của thành phố Sydney và được xét nghiệm vi-rút ở dưới ngưỡng phát hiện. Kết quả trên được báo cáo tại Hội nghị quốc tế về AIDS ở Melbourne, hội nghị vẫn được tiến hành mặc dù một số đại biểu đã gặp nạn trên chuyến bay của hãng hàng không Malaysia Airlines.

Hội nghị AIDS Quốc tế lần thứ 20 được tổ chức ở Melbourne, Úc

Giáo sư David Cooper của viện Kirby, trường đại học NSW, nói rằng đây có thể là hướng đi mới trong việc nghiên cứu về HIV: “Chúng tôi rất vui rằng cả hai bệnh nhân đều có kết quả khá tốt nhiều năm sau điều trị và hiện tại cả hai đều không có dấu hiệu của ung thư hay vi-rút” - giáo sư phát biểu.

Mặc dù đều đã được điều trị khỏi vi-rút, cả hai vẫn tiếp tục sử dụng thuốc điều trị vi-rút như một biện pháp bảo vệ.

Ở trường hợp thứ nhất, bệnh nhân đã được ghép tủy xương thành công để điều trị u lympho không Hodgkin từ người hiến tủy có một trong 2 gen có khả năng kháng HIV. Tuy nhiên ở bệnh nhân thứ 2, người được ghép tủy để điều trị ung thư bạch cầu dạng tủy cấp tính thì người cho không hề có gen kháng lại HIV.

Ghép tủy chưa phải là biện pháp điều trị HIV/AIDS

Trước khi nghiên cứu này diễn ra, chỉ có một bệnh nhân duy nhất người Mỹ được cho là điều trị khỏi HIV, đó là Timothy Ray Brown, được ghép tủy vào năm 2007 và 2008. Người cho tủy của anh có cả hai gen kháng lại HIV. Brown đã có khả năng ngừng sử dụng thuốc kháng vi-rút và hiện tại vẫn không phát hiện thấy vi-rút. Tuy nhiên 2 bệnh nhân khác ở Boston, những người được ghép tủy từ người cho không có gen kháng vi-rút, đã phát hiện vi-rút trở lại sau khi ngừng các liệu pháp chống vi-rút.


Giáo sư David Cooper của viện Kirby, trường đại học NSW, nói rằng hai bệnh nhân không còn vi-rút HIV sau khi được ghép tủy xương cần được theo dõi sát.

Các chuyên gia nhấn mạnh rằng mặc dù kết quả nghiên cứu ở Sydney là hết sức quan trọng, nhưng biện pháp điều trị bằng ghép tủy vẫn không thể điều trị được cho bệnh nhân bị HIV, cũng như nó vẫn còn đắt và có nhiều nguy hiểm tiềm tàng có thể diễn ra.

Hai bênh nhân ở Sydney vẫn được giám sát hết sức chặt chẽ để theo dõi nếu như vẫn còn vi-rút tồn tại và cách chúng có thể bị kiểm soát như thế nào.

Giáo sư Cooper cho rằng công việc ở những vị trí mà vẫn còn vi-rút ẩn náu sẽ trở thành câu hỏi lớn trong nghiên cứu HIV/AIDS. "Sẽ là hết sức cần thiết để hiểu những điều này nhằm đạt được mục đích điều trị” - ông nói.

Các nhà nghiên cứu cho rằng kết quả nghiên cứu mở ra một hi vọng mới cho các bệnh nhân nhiễm HIV bị bệnh bạch cầu và u lympho.

“Trong thời gian tới, các kết quả nghiên cứu ở Sydney sẽ hết sức có ý nghĩ với các bệnh nhân phù hợp với điều trị ghép tủy có khả năng tham gia vào các thử nghiêm lâm sàng”, bác sĩ Kersten Koelsch, viện Kirby, trường đại học NSW nói.

Hội nghĩ về AIDS tưởng niệm các nạn nhân của vụ tai nạn máy bay

Hàng nghìn nhà nghiên cứu, những người liên quan và các phóng viên từ hơn 200 quốc gia đã có mặt tại Melbourne từ ngày 20 đến 25 tháng 7 để tham dự hội nghị về AIDS, sự kiện về sức khỏe lớn nhất do Úc tổ chức.

Hội nghị năm nay đã gặp phải trở ngại lớn bởi sự ra đi của các đại biểu trên chuyến bay của Malaysia Airlines bị bắn hạ tại miền đông Ukraine.

Khoảng 100 trên tổng số 298 người bị thiệt mạng trên chiếc máy bay này đang trên đường đến hội nghị về AIDS, bao gồm các nhà nghiên cứu, nhân viên y tế, nhà hoạt động xã hội và những người sống chung với AIDS.

Chủ tịch hội nghị nói rằng sự kiện năm nay diễn ra trong sự tưởng nhớ của những đồng nghiệp của họ. “Tất cả mọi người trong hội nghị, và tôi biết tất cả mọi người trong ban tổ chức, đều cảm thấy hết sức bàng hoàng, cũng như vô cùng thương tiếc các đồng nghiệp gặp nạn” - ông nói.

Thủ hiến bang Victoria Denis Napthine cũng đồng cảm: “Những người bị nạn sẽ mong chúng ta coi những mất mát này là động lực để chúng ta nỗ lực tại đây và trên toàn thế giới để theo đuổi mục tiêu của họ là chấm dứt những mất mát và thiệt hại gây ra do AIDS trên toàn cầu”.

Các nguồn tin cũng xác nhận rằng trong số các nạn nhân có nhà nghiên cứu về HIV nổi tiếng, tiến sĩ Joep Lange và vợ ông, cùng với Glen Thomas đến từ Tổ chức Y tế thế giới.

Bitter Espressivo (HMU English Club) - Theo: hospitalcare.vn/New Scientist (Theo bacsinoitru)

Thứ Hai, 14 tháng 4, 2014

Nam sinh lớp 9 Nhiễm HIV do bị lạm dụng khi đi học bơi

 

Chuyện đau lòng này xảy ra với một học sinh nam, đang học lớp 9 một trường trung học cơ sở ở Q.Tân Bình, TP.HCM. Cả cha mẹ em và bản thân em này đều khóc hết nước mắt khi được bác sĩ thông báo em bị nhiễm HIV.

Người cảnh báo về trường hợp này là bác sĩ Trương Hữu Khanh - tiểu ban nhi Ủy ban phòng chống AIDS TP.HCM, trưởng khoa nhiễm Bệnh viện Nhi Đồng 1, TP.HCM. Bác sĩ Khanh kể em học sinh này được gia đình đưa đến Bệnh viện Nhi Đồng 1 khám bệnh với triệu chứng ốm yếu, sốt, ho, các bác sĩ đã cho em xét nghiệm máu và kết quả dương tính với HIV. Được sự động viên, em học sinh này mới kể lại câu chuyện đau lòng xảy ra với mình. Khoảng tháng 10-2013, em được đi học bơi ở một hồ bơi trên địa bàn Q.Tân Bình. Ngay buổi học đầu tiên, khi em vào phòng thay đồ để đi về thì bị một thanh niên lạ mặt, dáng người cao to, khoảng 30 tuổi xông vào phòng, bịt chặt miệng em lại không cho la lên và lạm dụng em qua đường hậu môn. Hai buổi học tiếp theo, em cũng bị người lạ mặt này xông vào và làm chuyện tương tự nên đến buổi học cuối cùng, em sợ quá không dám đến hồ bơi mà trốn buổi học này.

Khoảng 5-6 tháng sau khi bị lạm dụng, em bắt đầu có biểu hiện ốm yếu, sốt, ho nên gia đình mới đưa đến Bệnh viện Nhi Đồng 1 và bác sĩ phát hiện em bị nhiễm HIV. Theo bác sĩ Hữu Khanh, quan sát em qua các buổi tham vấn cho thấy khả năng em bị nhiễm HIV do bị lạm dụng khi đi học bơi là có cơ sở chứ em không thể tự tạo ra câu chuyện bị lạm dụng này. Đến nay, gia đình em vẫn chưa báo với nhà trường biết về việc con mình bị lạm dụng khi đi học bơi và đã bị nhiễm HIV.

Bác sĩ Khanh còn cho biết tháng 8-2013, bệnh viện cũng tiếp nhận và xét nghiệm một sinh viên nam 19 tuổi bị nhiễm HIV và cũng cho biết bị lạm dụng tương tự như vậy ở một hồ bơi tại Q.12. Theo lời kể của nam sinh viên này, khoảng tháng 3-2013, khi đang là học sinh trung học phổ thông, em có đi bơi. Một lần, khi bơi xong, hồ bơi rất vắng, em vào phòng thay đồ và bị một thanh niên cao lớn, ở độ tuổi ngoài 30 bất ngờ xông vào phòng bịt miệng và lạm dụng qua đường hậu môn. Sau đó khoảng năm tháng, em bắt đầu xuất hiện triệu chứng nhiễm HIV và được xét nghiệm. Hiện sinh viên này đang được điều trị bằng thuốc ARV (thuốc kháng virút HIV) và sức khỏe ổn định.

Bác sĩ Hữu Khanh nói ông thật sự rất lo lắng vì không loại trừ có thể còn một vài em khác cũng đã bị đối tượng xấu lạm dụng tương tự. Nếu không lên tiếng cảnh báo thì có thể đã có em bị lạm dụng tương tự nhưng không dám nói với gia đình, không đến cơ quan y tế kịp thời để khi sức khỏe có vấn đề, xuất hiện triệu chứng HIV mới tới thì đã chậm trễ.

Tuổi trẻ

Thứ Ba, 6 tháng 3, 2012

Thử nghiệm vắcxin phòng chống AIDS mới ở người

Các chuyên gia công nghệ sinh học hàng đầu của Cuba cho biết họ đã thử nghiệm thành công một loại vắcxin phòng chống AIDS trên chuột và sẵn sàng tiến hành thử nghiệm trên người, theo AFP.

Các nhân viên tuyên truyền phòng chống HIV/AIDS ở Havana - Ảnh: AFP

Tại hội nghị công nghệ sinh học quốc tế ở Havana ngày 5-3, ông Enrique Iglesias, trưởng nhóm nghiên cứu, cho biết: “Vắcxin phòng chống AIDS được thử nghiệm thành công trên chuột và chúng tôi đang chuẩn bị giai đoạn thử nghiệm với bệnh nhân HIV dương tính nhưng không phải ở giai đoạn cuối”.

Nhóm nghiên cứu điều chế vắcxin Teravac-HIV-1 từ các loại protein tái tổ hợp để “gây ra phản ứng trong các tế bào chống lại virút HIV”.

“Đến nay đã có hơn 100 thử nghiệm vắcxin trên bệnh nhân HIV bị thất bại ở Cuba và các quốc gia khác” - theo ông Iglesias, thuộc Trung tâm Công nghệ sinh học và di truyền học Cuba.

Cuba chi hơn 200 triệu USD/năm cho các chương trình tuyên truyền và phòng chống HIV/AIDS, bao gồm các chương trình khám chữa bệnh miễn phí cho các bệnh nhân HIV/AIDS.

Hơn 600 nhà khoa học từ 38 quốc gia đến tham dự hội thảo công nghệ sinh học quốc tế ở Havana, Cuba ngày 5-3.

Thứ Bảy, 4 tháng 12, 2010

Những hiểu lầm 'chết người' về HIV

àdf
Những người phụ nữ có HIV tham gia chung kết cuộc thi "hoa hậu" HIV. Ảnh: P.N.
Đã 20 năm căn bệnh thế kỷ có mặt tại Việt Nam, nhưng đến giờ vẫn còn không ít bạn trẻ cho rằng bệnh có thể lây truyền qua muỗi hay côn trùng đốt, ăn uống chung bát đĩa, thậm chí qua đường hô hấp.
Kết quả điều tra quốc gia về vị thành niên và thanh niên quốc gia gần đây cho thấy, hầu hết bạn trẻ đều biết HIV có thể lây truyền qua tình dục không an toàn, tiêm chích, từ mẹ sang con... Tuy nhiên, một số đáng kể vẫn còn cho rằng HIV có thể lây truyền qua muỗi đốt hay côn trùng đốt (26%), qua ăn uống chung bát đĩa (10%) hoặc qua đường hô hấp (13%).

Cách hiểu mang tính bảo vệ thái quá này có thể làm trầm trọng thêm những định kiến xã hội đối với người nhiễm HIV, khiến họ không chỉ bị cộng đồng mà chính cả người thân xa lánh.

Ngay trước lúc sắp được rời trại cai nghiện, anh Hà, ở Thủy Nguyên, Hải Phòng biết tin mình nhiễm bệnh. Khi đó chân tay anh rụng rời, mọi thứ như sụp đổ hết dưới chân. Điều đau đớn hơn là khi về nhà, người thân biết tin anh bị HIV liền xây cho anh phòng mới để ở. Sau đấy mẹ anh sắm các vật dụng cá nhân cho con trai, như bàn chải, khăn mặt, cốc, chén, bát, đĩa...

"Tôi thấy mình bị cô độc, xa lánh. Mọi người không ai dám đến gần tôi, bóc quả cam đưa cho cháu mà mẹ nó biết là vứt ngay. Đi ra đường thì mọi người bàn tán, xì xào, chỉ trỏ", anh Hà tâm sự.

Cũng vì thế, anh tự giam mình trong căn phòng 7m2, không ra khỏi phòng, không tiếp xúc, không thư từ, điện thoại với ai. Ngày nào cũng thế, người nhà chuyển đồ ăn cho anh bằng những chiếc cốc nhựa của riêng anh qua cửa sổ. Lúc đó, anh chẳng thiết sống nữa, anh tìm đến ma túy và bắt đầu nghiện lại.

“Tôi muốn chơi cho đời mình nát đi, mình không phải là mình nữa, để đỡ phải nghĩ, đỡ phải dằn vặt, đỡ phải đau đớn”, anh Hà cho biết.

Cũng vì ánh mắt ghẻ lạnh, xa lánh của người xung quanh mà không ít người muốn tìm đến cái chết. Có chị em khi biết mình nhiễm HIV đã nấu hẳn một nồi cháo trộn với thuốc trừ sâu để mấy mẹ con cùng chết. Thế nhưng khi nghe thấy tiếng trẻ con hàng xóm gọi con mình, chị như bừng tỉnh, đổ nồi cháo đi. "Suýt nữa thì tôi đã giết cả con mình", người phụ ấy nghẹn ngào nói.

Chị Tòng Thị Thu Hà, 27 tuổi, ở Điện Biên cũng đã 3 lần định ăn lá ngón để giải thoát chính mình. "Lá ngón độc lắm, chỉ cần ăn 3 lá là đủ chết. Nhưng rồi mình cũng không đủ can đảm làm điều đó vì nghĩ sao mình lại phải chết uổng như thế, mình phải cố gắng sống", chị Hà nói.

Và không biết bao nhiêu trẻ vô tình mang trong mình căn bệnh thế kỷ bị cấm đến trường. Với các bé được nuôi dưỡng tại Trung tâm Mai Hòa, Củ Chi, TP HCM, điều ao ước lớn nhất của các em là được đến trường đi học như bao bạn khác chứ không phải chỉ học trong một lớp chỉ có vài ba học sinh.

Sự kỳ thị, phân biệt đối xử đã khiến chương trình phòng, chống HIV khó tiếp cận với người nhiễm và những người dễ bị tổn thương. Nhiều trường hợp phụ nữ mang thai xét nghiệm HIV dương tính đã không quay lại chương trình.

Tính đến ngày 30/9/2010, trên cả nước đã có gần 230.000 người nhiễm HIV được phát hiện. Trong đó, hơn 180.000 người vẫn còn sống.

VNE

Thứ Tư, 28 tháng 10, 2009

Gái mại dâm dùng miệng có lây HIV không ?

Em khi say rượu có quan hệ nhiều lần với gái bán dâm và đều có dùng bao cao su, nhưng trong khi quan hệ cô ấy có dùng miệng và em cũng dùng miệng.

Em rất lo lắng không biết mình có bị nhiễm HIV không vì em vừa đọc được thông tin là trong nước bọt của người nhiễm HIV có chứa vi trùng HIV.

Em đang rất lo lắng, nếu đi xét nghiệm thì vào thời gian nào và bao lâu thì xét nghiệm lại để biết chính xác mình có bị nhiễm hay không? Mong được tư vấn của Gỡ rối (Thành Tâm).

Trường hợp của bạn có quan hệ bằng miệng, nếu cô gái có nhiễm HIV thì khả năng lây nhiễm sẽ không qua đường nước bọt bởi HIV có trong nước bọt rất ít, không đủ lây nhiễm và môi trường nước bọt cũng không phù hợp cho virus tồn tại lâu.

Tuy nhiên, nếu miệng cô ấy có các vết lở loét, xây xước, viêm hay chảy máu chân răng thì khả năng lây nhiễm HIV sẽ xảy ra khi răng cô ấy tiếp xúc với dương vật, tạo ra các vết xây xước nhỏ ở lớp niêm mạc trên dương vật mà mắt thường không thể nhìn thấy được. Lúc này virusHIV có thể lọt qua các tổn thương này. Ngoài ra, các bệnh lây truyền qua đường tình dục khác cũng có thể lây qua cơ chế tương tự.

Thường thì sau 3 tháng khi đi xét nghiệm sẽ giúp xác định là có bị HIV hay không. Nếu đã được 3 tháng thì bạn nên đi xét nghiệm. Còn nếu chưa được 3 tháng thì bạn cũng cần bình tĩnh, đảm bảo chế độ ăn uống, làm việc, nghỉ ngơi hợp lý để tăng cường miễn dịch cho cơ thể. Ngay cảkhi có bệnh nếu bạn có chế độ làm việc, nghỉ ngơi hợp lý thì thời gian phát bệnh cũng còn rất lâu.

Đàn ông không "chơi gái" mới gọi là… “ngu”

Tôi từng nói với vợ rằng: “Giờ em cũng đi tìm niềm vui của em. Anh có cấm em chuyện đó đâu? Cứ thoải mái đi” nhưng cô ấy không nghe nên thiệt thân, biết trách ai bây giờ?

Gửi vài lời đến những ai phải đối chuyện “chơi gái” và chị Q, một người vợ bất hạnh trong tâm sự “ Chồng tôi là một tay chơi gái… chuyên nghiệp”,

Đàn ông sinh ra là để “đầu đội trời, chân đạp đất”. Nếu như không có cả mấy tật xấu: “rượu chè, cờ bạc, trai gái” thì đúng là nhàm và vô vị hết chỗ nói. Tôi cũng thấy tự hào vì mình là gã trai rất “ sành đời” vì có tất tàn tật những thói xấu ây. Có thể mọi người sẽ tẩy chay những thằng đàn ông không đứng đắn như tôi, và cho rằng tôi “nát”, nát từ trên xuống dưới, nát từquan điểm cho đến lối sống. Tôi chấp nhận hết bởi tôi thấy rất dễ chịu với lối sống ấy của mình.

Tôi mới bước sang tuổi 35 nhưng đã trải qua nhiều mối tình, rồi lấy vợ. Vợ tôi là người phụ nữ theo lối sống cổ điển. Hôn nhân của chúng tôi cũng lục đục chỉ vì chuyện tôi lăng nhăng và đào hoa. Tôi biết tôi rất tôn thờ những đức tính của vợ nhưng không vì thế mà tôi có thể từ bỏ lối sống của riêng mình.

Thú thực nhé, tôi thấy vô vị nhất có lẽ là mỗi ngày cứ phải về nhà ăn cơm cùng với vợ con mà không được lên sàn nhảy để uốn éo với mấy em chân dài. Nhưng đó là thời gian đầu thôi, không gì có thểkhiến tôi bó gối ở miết trong nhà và ngoan ngoãn như một đứa trẻ được.

Có trăm ngàn cái khó, cái khổ không giống nhau của đàn ông khi có vợ. Tôi từng phải chịu cái cảnh đó nhưng không lâu sau, tôi mặc kệ tất cả, đến đâu thì đến. Tôi vẫn cố tình giấu vợ đi chơi,quan hệ lăng nhăng mà không một chút ân hận hay thấy có lỗi với vợ. Có lẽ tại quan niệm của tôi trước đến nay đã thoáng vậy rồi nên dù có vợ, tôi vẫn thoáng, vẫn muốn mình là người tự do theo đúng nghĩa. Trước khi lấy vợ, tôi từng quan niệm: “Nhất bồ, nhì trời” thì sau khi lấy vợ, tôi vẫn cho rằng “nhất bồ, nhì vợ, thứ ba là trời” mà thôi.

Tôi là người thiếu đứng đắn? Một người tham lam? Tôi biết điều đó. Cái cảm giác mình được làm chủ những vòng tay, những vòng eo thon, những cái mình khát thèm mà vợ không cho được cứ cuốn tôi vào mãi…

Tôi cũng xin được thổ lộ thật nhé, cuộc đời con người ta sống nay chết mai. Giờ mình còn trẻ, còn sức lực mà không biết “hưởng”, đếnkhi già đi rồi thì có hối cũng không còn kịp nữa. Thậm chí chết lại thấy tiếc đứt ruột ra ấy chứ vì chả có cái câu là: “Trẻ không ăn chơi, về già hư đốn” đó thôi?

Tôi vẫn giữ lối sống buông thả ấy và cảm thấy rất thích thú. Nhiều lúc tôi muốn mình có thể phân thân được thì tốt, vừa ở nhà với vợ nhưng lại vừa được say đắm trong những vòng tay người tình. Doquan điểm trái khoáy nên hai vợ chồng tôi ngày ấy rất hay cải nhau. Những lúc đó, tôi lại bỏ ra ngoài để đi tìm những cô gái có cùng quan điểm để họ chia sẻ với mình. Chúng tôi có những trao đổi xác thịt chứ không hề có tiền bạc hay “ăn bánh trả tiền” ở đây. Ban đầu khi gần gũi nhau, chúng tôi thường dùng biện pháp phòng tránh, nhưng sau đấy tôi bảo thôi, cứ mặc kệ cho “sướng”, với lại có thêm con càng vui cửa vui nhà. Tôi nói là làm thật, rồi một trong số những cô người tình của tôi cũng có thai và chúng tôi giữ lại. Thời đại này mình càng có nhiều con càng chắc ăn.

Dù là đàn ông hay đàn bà, tôi thấy việc có những quan hệ ngoài luồng chẳng có việc gì là đáng xấu hổ cả. Thành vợ chồng cũng là do mình có tình cảm với nhau, thậm chí chỉ hợp thôi mà không yêu: vẫn cưới. Cưới rồi lại thấy hai người không hòa hợp. Có đôi vợ chồng thì cố gắng níu giữ hôn nhân vì con cái. Có người đành ly hôn để giải thoát cho cả hai. Tôi thấy rằng “một vợ một chồng” là điều dại dột và tự hành hạ bản thân. Theo tôi, tại sao mình không thể đường đường chính chínhquan hệ với nhiều người dù đã có vợ? Miễn là mình vẫn chăm lo và có trách nhiệm với vợ con là được. Còn chuyện quan hệ nam nữ, nhiều khi vợ không “cho”, mình phải nén chịu. Nếu không thì lấm lét đi tìm niềm vui bên ngoài, rồi lại nơm nớp lo sợ bị vợ phát hiện, rồi lại phải nghe những lời đe dọa “Nếu anh không chấm dứt thì tôi sẽ bỏ anh”… thật là chán hết chỗ nói. Lúc nào phụ nữ cũng lấy gia đình để lên lớphay tuyên bố ly hôn ra để dọa mình.

Tôi thấy hai người không cùng huyết thống về sống với nhau, rồi không không đem lại cảm hứng cho nhau, lúc nào cũng là đi làm, về nhà ăn cơm,xem ti vi và đi ngủ mà vẫn phải sống với nhau chẳng thà sống độc thân còn hơn.

Đàn ông hay đàn bà cũng vậy, nhất là đàn bà con gái hễ có gì không phải với chồng là bị người đời nói nọ nói kia. Mà tôi thấy có gì ghê gớm đâu chứ? Cứ thoải mái đi, cứ tận hưởng những hoan lạc, miễn là mình thấy hạnh phúc. Như vậy thì có chết ai?

Tôi không biết mình có phải là một thằng đàn ông “chơi gái” chuyên nghiệp hay không, nhưng phải nói rằng quan điểm của tôi rất thoáng, vợ tôi vì thế đã phải “ra đi”. Tôi cũng thấy bình thường.

Tôi thấy chẳng cần lấy vợ cũng được. Thế nên khi chỉ vì quan điểm hơi tiến bộ thái quá của mình, tự nhiên mất vợ, tôi cũng chẳng chút buồn, lại có cơ hội đi tìm cơm nguội nhà hàng xóm. Tôi nghĩ mỗi người trong chúng ta nên nhìn vấn đề này kháchquan hơn một chút, việc gì phải co ro ngày nào cũng phải ăn cơm ở nhà?

Tôi đọc thấy nhiều lời mỹ miều mà người ta dành cho tình yêu thủy chung trong gia đình thật nhạt như nước ốc. Thời buổi này sống phải thả cửa, nếu có điều kiện thì tranh thủ mà hưởng thụ đi… Việc gì phảiquan trọng hóa vấn đề là phải một lòng một dạ với vợ (hay với chồng) làm gì? Mình cứ đi chơi gái, vợ cứ đi chơi trai, chẳng có ai nợ ai, cũng chẳng có ai trách cứ hay ghen tuông làm gì cho mệt người ra. Cả hai cùng thoải mái, chẳng ai thấy có lỗi với ai cả. Bây giờ ai còn “nhất vợ, nhì bà ngoại” nữa? Dở hơi lắm. Sống ngày nào, vui ngày ấy. Đó cũng là cách mà vợ chồng ban ơn cho nhau….

Nếu không chấp nhận được lối sống như thế thì cứ đường ai nấy đi cho rảnh nợ. Với lại vợ cũng có phải là mẹ mình đâu? Chồng cũng có phải là bố mình đâu? Rõ ràng là không cùng huyết thống. Vậy việc gì mình cứ phải sợ sệt, tuân lệnh và cung phụng như bà hoàng?

Phải đổi món thì mới ngon. Từ khi “bỏ vợ” hay “vợ bỏ” gì cũng được, tôi thấy cuộc sống dễ chịu hơn biết bao nhiêu. Nếu thấy không tin thì các quý ông cứ thử xin phép vợ sống cuộc sống giống tôi một thời gianxem sao? Xem có đúng như lời tôi nói không?
Chị Q à, tôi thấy có gì là bất hạnh đâu mà chị phải nhận vào thân vào người cho “phải tội” ông chồng của chị ra?

Chồng chị “săn” thì chị cũng đi tìm “mồi” đi. Chị cứ ở nhà mà thở than làm gì cho già người ra?

Ngày xưa tôi cũng từng nói với vợ tôi rằng: “Giờ em cũng đi tìm niềm vui của em. Anh có cấm em chuyện đó đâu? Cứ thoải mái đi” nhưng cô ấy không nghe nên thiệt thân, biết trách ai bây giờ? Tôi xin được gửi những lời phản đối chân thành tới những người đã, đang và sẽ sống chung thủy với một vợ, một chồng lời khuyên nho nhỏ thế này: “ Đàn ông thời đại này mà không chơi gái, không ngoại tình mới là “lạ”, đó mới gọi là ngu”.